huong-nghiep , nuoi-day-con , Tin tức ,
LÀM CHA MẸ, ĐỪNG CHỈ NHÌN CON – ĐÔI KHI HÃY NHÌN LẠI CHÍNH MÌNH
Có một điều mà càng làm cha mẹ lâu, chúng ta càng dễ nhận ra: trẻ không chỉ lớn lên từ những gì được ăn, được học hay được cha mẹ mua cho, mà còn lớn lên từ cách người lớn đối xử với con mỗi ngày. Những năm tháng đầu đời là giai đoạn quan trọng để trẻ hình thành nền tảng về cảm xúc, cách nhìn nhận bản thân và cách con kết nối với thế giới xung quanh. Vì vậy, điều cha mẹ trao cho con trong những năm đầu tiên không chỉ là điều kiện vật chất, mà còn là cảm giác được yêu thương, được lắng nghe và được an toàn khi ở bên gia đình.
Chúng ta vẫn thường cố gắng rất nhiều vì con. Cha mẹ làm việc nhiều hơn để con được học ở một môi trường tốt, có thêm những món đồ mình thích, được tham gia các lớp học, hoạt động và có một cuộc sống không thua kém bạn bè. Những điều ấy đều xuất phát từ tình yêu thương và mong muốn dành cho con những gì tốt đẹp nhất.
Nhưng có một câu hỏi đôi khi chúng ta cần dừng lại để tự hỏi mình: Trong tất cả những điều đang cố gắng mang đến cho con, liệu con có thật sự cảm nhận được sự hiện diện của cha mẹ hay chưa?
Có những điều mất đi rồi vẫn có thể bù đắp, nhưng tuổi thơ thì không
Nếu hôm nay chưa đủ tiền để mua cho con một món đồ mà con thích, chúng ta có thể cố gắng hơn và mua vào một ngày khác. Nếu chưa thể cho con một cuộc sống đầy đủ như mong muốn, cha mẹ vẫn có thể từng bước cải thiện điều kiện gia đình.
Vật chất có thể được tạo ra và bổ sung theo thời gian.
Nhưng tuổi thơ của một đứa trẻ thì không quay lại lần thứ hai.
Một buổi tối con muốn kể cho mẹ nghe chuyện ở trường nhưng mẹ đang bận trả lời công việc. Một bữa cơm gia đình mà cha hoặc mẹ liên tục nhìn vào điện thoại. Một lần con chạy đến muốn được ôm nhưng người lớn đang vội vàng vì quá nhiều việc. Hay đơn giản là những câu chuyện con từng háo hức muốn kể nhưng rồi dần không kể nữa vì nhận ra chẳng có ai thật sự lắng nghe.
Những khoảnh khắc ấy có thể rất nhỏ đối với người lớn, nhưng với một đứa trẻ, chúng có thể trở thành những trải nghiệm giúp con hình thành cách cảm nhận về tình yêu, sự quan tâm và vị trí của mình trong gia đình.
Điều đáng suy nghĩ là trẻ không phải lúc nào cũng nói ra rằng mình đang thiếu sự kết nối. Có những đứa trẻ chỉ đơn giản là ít chia sẻ hơn, ít tìm đến cha mẹ hơn và dần quen với việc tự giữ mọi chuyện trong lòng.
Điều con cần đôi khi không phải là cha mẹ hoàn hảo, mà là cha mẹ thật sự có mặt
Làm cha mẹ chưa bao giờ là một công việc dễ dàng. Chúng ta vừa phải lo kinh tế, công việc, gia đình, sức khỏe, vừa phải chăm sóc và giáo dục con. Vì thế, không ai có thể lúc nào cũng kiên nhẫn, nhẹ nhàng hay xử lý mọi tình huống một cách hoàn hảo.
Cha mẹ cũng có những ngày mệt mỏi, căng thẳng và có lúc nóng giận.
Điều quan trọng không phải là cố trở thành một người cha, người mẹ không bao giờ mắc sai lầm, mà là biết nhìn lại sau mỗi lần như vậy để hiểu điều gì đang xảy ra với mình và với con.
Thay vì chỉ nhìn vào việc con học được bao nhiêu, ngoan hay chưa ngoan, nghe lời hay không nghe lời, đôi khi cha mẹ có thể quay lại nhìn chính mình và đặt một vài câu hỏi:
Mình đã thực sự dành thời gian chất lượng cho con chưa?
Mình đang lắng nghe con để hiểu, hay đang nghe chỉ để tìm lý do trách mắng?
Khi con mắc lỗi, điều đầu tiên con nhận được từ mình là sự hướng dẫn hay sự phán xét?
Những điều mình nói với con mỗi ngày có giống với cách mình đang sống hay không?
Bởi trẻ học rất nhiều từ những điều cha mẹ làm, thậm chí nhiều khi còn nhiều hơn những điều cha mẹ nói.
Nếu muốn con biết tôn trọng người khác, con cần nhìn thấy sự tôn trọng trong gia đình. Nếu muốn con biết kiểm soát cảm xúc, cha mẹ cũng cần cho con thấy cách người lớn xử lý những lúc tức giận. Nếu muốn con biết yêu thương bản thân, con cũng cần được lớn lên trong một môi trường nơi cảm xúc và giá trị của mình được tôn trọng.
Đầu tư cho con không chỉ nằm ở học phí và những món quà
Khi nói đến việc đầu tư cho con, chúng ta thường nghĩ đến một ngôi trường tốt, những khóa học phù hợp, những món đồ chất lượng hay một nền tảng tài chính vững vàng cho tương lai.
Những điều đó đều quan trọng, nhưng chưa phải tất cả.
Một đứa trẻ cũng cần được đầu tư bằng thời gian, sự quan tâm và những cuộc trò chuyện mà cha mẹ không vội vàng.
Có thể chỉ là một bữa cơm cả nhà cùng ngồi với nhau mà không ai cầm điện thoại. Có thể là vài phút trước khi con đi ngủ để hỏi hôm nay có điều gì vui, điều gì khiến con buồn. Có thể là lúc con thất bại và thay vì hỏi “Tại sao con lại làm như vậy?”, cha mẹ chọn ngồi xuống và hỏi “Chuyện gì đã xảy ra với con?”
Những điều này không tốn quá nhiều tiền, nhưng lại cần một thứ rất quý: sự hiện diện thật sự của cha mẹ.
Bởi đôi khi, thứ con cần không phải một món quà đắt tiền mà là cảm giác rằng khi con quay về, luôn có một người sẵn sàng lắng nghe mình.
Trước khi muốn thay đổi con, hãy thử nhìn lại cách mình đang đồng hành
Cha mẹ thường mong con thay đổi rất nhiều: bớt cáu gắt, chăm học hơn, tự giác hơn, biết chia sẻ hơn, có trách nhiệm hơn và suy nghĩ trưởng thành hơn.
Nhưng giáo dục con không chỉ bắt đầu từ việc yêu cầu con thay đổi.
Nó có thể bắt đầu từ việc người lớn thay đổi cách tiếp cận.
Khi con không chịu chia sẻ, hãy thử xem con có cảm thấy an toàn khi nói chuyện với cha mẹ hay không. Khi con thiếu tự tin, hãy nhìn lại xem trong quá trình lớn lên, con đã thường xuyên được khích lệ hay bị so sánh. Khi con sợ thất bại, hãy nhớ lại cách người lớn từng phản ứng với những lần con mắc lỗi.
Không phải mọi hành vi của trẻ đều bắt nguồn từ cách nuôi dạy của cha mẹ, nhưng môi trường gia đình chắc chắn là một phần quan trọng trong quá trình trẻ hình thành cách nhìn nhận bản thân và thế giới.
Vì vậy, đôi khi muốn hiểu con tốt hơn, chúng ta không chỉ cần hỏi “Con đang có vấn đề gì?”, mà còn nên hỏi “Mình đang đồng hành với con như thế nào?”
Đó không phải là để cha mẹ tự trách mình, mà để có thêm cơ hội điều chỉnh.
Điều con nhớ về tuổi thơ có thể không phải là những gì cha mẹ đã mua
Nhiều năm sau, con có thể không còn nhớ chính xác món đồ chơi nào từng được cha mẹ mua cho mình, cũng có thể không nhớ chiếc điện thoại đầu tiên có giá bao nhiêu hay chuyến du lịch năm đó đã tốn bao nhiêu tiền.
Nhưng con có thể nhớ cảm giác khi mình buồn và được mẹ ôm vào lòng.
Nhớ những buổi tối cả nhà ngồi ăn cơm và kể cho nhau nghe chuyện trong ngày.
Nhớ lần mình thất bại nhưng cha mẹ không khiến mình cảm thấy bản thân là một đứa trẻ kém cỏi.
Nhớ những lúc mình có một điều rất nhỏ muốn kể và cha mẹ vẫn chịu khó ngồi xuống nghe.
Đó chính là những trải nghiệm góp phần tạo nên ký ức tuổi thơ và cảm nhận của con về gia đình.
Cha mẹ không cần trở thành những người hoàn hảo. Chúng ta chỉ cần cố gắng để mỗi ngày mình hiện diện trong tuổi thơ của con nhiều hơn một chút, lắng nghe nhiều hơn một chút và phán xét ít đi một chút.
Bởi tiền bạc có thể kiếm lại, những món quà có thể mua vào một ngày khác, nhưng một giai đoạn tuổi thơ đã đi qua thì không thể quay lại.
Làm cha mẹ, đừng chỉ bận nhìn xem con đang trở thành người như thế nào. Đôi khi, hãy dừng lại để nhìn xem chính mình đang góp phần tạo nên phiên bản ấy của con ra sao.
Và có lẽ, một trong những món quà ý nghĩa nhất cha mẹ có thể dành cho con không phải là cho con một tuổi thơ hoàn hảo, mà là một tuổi thơ nơi con luôn biết rằng: mình được yêu thương, được lắng nghe và có một nơi an toàn để trở về.
Xem thêm bài viết:
Điều Trẻ Cần Học Không Chỉ Là Kiến Thức, Mà Là Cách Đồng Hành Cùng Người Khác
Khi Con Biết Hợp Tác, Con Sẽ Trưởng Thành Theo Cách Rất Khác
Khi Một Buổi Trải Nghiệm Khiến Sinh Viên Nhận Ra: Hiểu Bản Thân Cũng Là Một Môn Học Quan Trọng
Sinh Trắc Vân Tay Và Tâm Lý Học: Hai Công Cụ Bổ Trợ, Không Thay Thế Nhau
Đừng Để “Vạn Sự Tùy Duyên” Khi Chính Bạn Có Thể Cầm Lái Tương Lai
Những Điều Con Muốn Nói: Ba Mẹ Ơi… Có Những Điều Con Không Nói, Nhưng Con Mong Ba Mẹ Hiểu

Nhận xét
Đăng nhận xét