nuoi-day-con , Tin tức ,
CON MUỐN ĐƯỢC LẮNG NGHE KHI THẤT BẠI
Có một điều mà nhiều cha mẹ không để ý.
Khi một đứa trẻ mang bài kiểm tra điểm thấp về nhà, điều con sợ nhất đôi khi không phải là điểm số.
Mà là ánh mắt thất vọng của cha mẹ.
Có những đứa trẻ sẽ kể ngay mọi chuyện. Nhưng cũng có những em chọn cách im lặng. Không phải vì con không quan tâm, mà vì con sợ bị trách mắng, bị so sánh hoặc khiến bố mẹ buồn lòng.
Đằng sau một lần thất bại là rất nhiều cảm xúc
Người lớn thường nhìn vào kết quả.
Còn trẻ lại sống rất nhiều với cảm xúc.
- Một bài kiểm tra chưa tốt có thể khiến con nghĩ rằng mình kém cỏi.
- Một lần thi trượt có thể khiến con mất tự tin.
- Một lời so sánh vô tình cũng có thể khiến con ngại thử lại.
Nếu những cảm xúc ấy không được lắng nghe, trẻ sẽ dần học cách giấu đi những điều mình đang trải qua. Và khoảng cách giữa cha mẹ với con cũng lớn dần từ những lần im lặng như thế.
Điều con cần trước tiên là một người chịu lắng nghe
Khi con buồn vì kết quả chưa như mong muốn, cha mẹ thường muốn đưa ra lời khuyên ngay.
"Lần sau cố gắng hơn nhé."
"Có vậy cũng làm không được sao?"
"Con phải chăm học hơn."
Những lời nói ấy đều xuất phát từ tình yêu thương.
Nhưng đôi khi, điều con cần trước tiên lại không phải là lời khuyên.
Con chỉ cần một người ngồi cạnh và hỏi:
"Hôm nay con thấy thế nào?"
"Điều gì khiến con buồn nhất?"
"Con muốn kể cho bố mẹ nghe không?"
Chỉ vài câu hỏi nhẹ nhàng cũng đủ để con cảm nhận rằng mình không phải đối mặt với thất bại một mình.
Đồng hành thay vì phán xét
Khi trẻ cảm thấy an toàn về mặt cảm xúc, các em sẽ dễ mở lòng hơn.
Cha mẹ cũng sẽ hiểu rõ điều gì đang khiến con gặp khó khăn.
- Có thể con chưa hiểu bài.
- Có thể con đang áp lực vì kỳ vọng.
- Cũng có thể con chỉ cần thêm thời gian để thích nghi.
Mỗi nguyên nhân sẽ cần một cách đồng hành khác nhau. Vì thế, thay vì vội vàng đánh giá, hãy cùng con tìm hiểu điều gì đang thực sự xảy ra.
Thất bại không nói lên giá trị của một đứa trẻ
Không ai trưởng thành mà chưa từng thất bại.
- Một bài kiểm tra điểm thấp.
- Một cuộc thi chưa đạt kết quả.
- Một lần làm chưa tốt.
Đó đều là những trải nghiệm rất bình thường trong quá trình lớn lên. Điều quan trọng không phải là trẻ có mắc sai lầm hay không. Mà là sau mỗi lần như vậy, con học được điều gì và có còn đủ tự tin để thử lại.
Khi cha mẹ coi thất bại là một phần của việc học, trẻ cũng sẽ dần nhìn nhận mọi chuyện nhẹ nhàng hơn.
Mỗi đứa trẻ cần một cách đồng hành khác nhau
- Có em muốn được động viên ngay.
- Có em cần một khoảng lặng trước khi sẵn sàng chia sẻ.
- Có em thích được cùng cha mẹ tìm giải pháp.
Cũng có em chỉ cần biết rằng dù kết quả thế nào, gia đình vẫn luôn ở bên mình.
Hiểu được đặc điểm và nhu cầu của con sẽ giúp cha mẹ lựa chọn cách trò chuyện phù hợp hơn trong từng tình huống.
Một số gia đình cũng tìm đến các công cụ như sinh trắc vân tay để có thêm góc nhìn tham khảo về đặc điểm tiếp nhận thông tin, xu hướng học tập hoặc tính cách của con. Khi kết hợp với sự quan sát hằng ngày và quá trình đồng hành thực tế, những thông tin này có thể giúp cha mẹ hiểu con rõ hơn và lựa chọn cách hỗ trợ phù hợp.
Điều trẻ sẽ nhớ không phải là điểm số
Nhiều năm sau, có thể con sẽ quên mình từng được bao nhiêu điểm trong một bài kiểm tra.
Nhưng con sẽ nhớ cảm giác của ngày hôm đó.
Con sẽ nhớ khi mình thất bại, cha mẹ đã phản ứng như thế nào.
Là trách mắng.
Là so sánh.
Hay là ngồi xuống bên cạnh và nói:
"Không sao đâu. Mình cùng tìm cách nhé."
Có lẽ, đó mới là điều giúp một đứa trẻ đủ bình tĩnh để đứng dậy sau những lần vấp ngã.
Bởi điều làm nên sự trưởng thành không phải là chưa từng thất bại. Mà là sau mỗi lần thất bại, con vẫn tin rằng mình được yêu thương, được lắng nghe và luôn có gia đình đồng hành trên chặng đường phía trước.

Nhận xét
Đăng nhận xét